"Tôi
đến TP HCM bất kể giờ tan sở hay trước khi tan sở cũng thấy trong những
quán cafe, quán nhậu, quán cóc, nhà hàng đều đầy ắp đàn ông ngồi túm 5
tụm 3 uống bia", Alex (người Australia) phản ánh và nhận xét "đàn ông
Việt Nam lười quá".
Là một doanh
nhân và thường xuyên sang Việt Nam công tác, Alex cho biết đây không
phải lần đầu mà hầu như lần nào đến TP HCM ông cũng thấy cảnh những
người đàn ông bù khú nhậu nhẹt với nhau, bất kể là giờ nào.
Ông kể: "Có hôm nhìn đồng hồ đã 6h chiều, lúc này là
lúc cần ở nhà để xem có phụ giúp được gì cho vợ con không. Nếu vợ có con
nhỏ thì mình nên giúp nhiều hơn, tại sao họ lại rảnh rỗi ngồi nhậu với
nhau như vậy?".
Theo một nghiên cứu đánh giá tình hình sử dụng và lạm
dụng bia rượu tại Việt Nam do Viện Chiến lược và Chính sách y tế tiến
hành, 63% người sử dụng rượu bia là nam giới, trong đó trí thức lại là
nhóm có tỷ lệ sử dụng cao nhất.
Người Việt tiêu thụ 1,3 tỷ lít bia và hơn 300 triệu
lít rượu hằng năm, tức là bỏ ra hàng trăm nghìn tỷ đồng. Đó là chưa kể
phí tổn điều trị các bệnh và tai nạn giao thông do lạm dụng rượu bia gây
ra.
|
Sau gần một năm định
cư ở Bà Rịa - Vũng Tàu, Henry (người Pháp) kể, cho đến giờ anh vẫn chưa
hiểu rõ lý do tại sao đàn ông Việt lại thích "ngồi đồng" nơi này nơi
kia hơn là về tổ ấm. Hiện là giám đốc một resort có tiếng ở Long Hải,
Henry cho biết, bản thân anh vì công việc nên cũng thường xuyên đi gặp
đối tác ăn uống xã giao nhưng luôn ý thức vợ con đang chờ ở nhà nên cố
gắng về sớm và phụ vợ một số việc lặt vặt trong nhà.
"Tôi thắc mắc thì nhiều người bảo ở Việt Nam đó là
chuyện bình thường. Trong khi phụ nữ có nhiệm vụ lo cho gia đình, con
cái thì người chồng chỉ lo kiếm tiền. Nhiều ông còn viện cớ đi nhậu để
xã giao làm ăn đến đêm mới về, vợ mà hỏi thì bị chửi, thậm chí còn bị
đánh", Henry (37 tuổi) tròn mắt nói.
Chàng giám đốc 37 tuổi cho biết, anh có một số bạn nữ
là người Việt Nam hiện đã có chồng và con. Mặc dù các cô ấy lúc nào cũng
hết mực chăm lo, hy sinh cho chồng con nhưng gia đình cũng vẫn không
mấy hạnh phúc.
"Tôi thấy người đàn ông nào lấy được họ thì thật là có
phước vậy mà cô bạn vẫn phàn nàn chồng chẳng mấy khi có mặt ở nhà, mà
có về nhà cũng chỉ lăn ra ngủ, chẳng bao giờ quét nhà hay rửa chén phụ
vợ. Chẳng lẽ trong mắt họ, gia đình là của riêng phụ nữ?", anh băn
khoăn.
Trời đã khuya mà tiếng "dô dô... trăm phần trăm" và
tiếng cụng ly keng keng vẫn không ngớt ở một quán ốc trên đường D2 (Quận
Bình Thạnh, TP HCM).
Bà chủ quán cho biết, quán mở cửa từ 16h chiều đến 2h
sáng hôm sau. Mỗi đêm ở đây đón tiếp khoảng 300 khách đến ăn uống.
"Không chỉ riêng nhà tôi mà ở đây quán nào cũng như thế. Lâu mấy ông
nhậu say ngà ngà còn bỏ ra đánh nhau, thậm chí chồng đi nhậu mà vợ đến
gọi không về lại xảy ra ẩu đả", người phụ nữ kể.
Cảnh tượng sau giờ tan tầm tại một quán nhậu trên phố Sơn Tây (Hà Nội) chiều 13/8. Trong quán chỉ toàn đàn ông. Ảnh: Phan Dương.
|
Cảnh tượng đàn ông đầy ắp các quán nước, quán nhậu sau giờ tan tầm cũng quá quen thuộc tại Hà Nội.
Khoảng 4h chiều 13/8, các quán bia, nhậu dọc đường Tây Sơn (Đống Đa) đã
bắt đầu hút khách. Vài thanh niên choai choai đứng xuống lòng đường vẫy
gọi. Trong các quán, bàn ghế đã bày la liệt. Bà chủ liên tục hối nhân
viên dọn dẹp nhanh để chuẩn bị đón khách. Lúc này, dù chưa tới giờ tan
tầm nhưng hơn hai chục người đàn ông sơ vin chỉnh tề đã ngồi chúc tụng
nhau. Trên mỗi bàn, 5, 7 cốc bia, đĩa lạc rang, mực nướng đã vơi quá
nửa.
Từ 5h chiều trở đi, đàn ông đến quán càng đông hơn.
Bước vào quán trên tay mỗi người đều xách một chiếc cặp, nhiều người vẫn
còn đeo thẻ nhân viên. Khi có chút hơi men câu chuyện của họ càng trở
nên rôm rả, họ cởi mở cả những chuyện bồ bịch, giường chiếu.
Hơn
6h tối, không khí trong các quán nhậu dọc đường Lê Đức Thọ (Mỹ Đình)
cũng trở nên cực kỳ sôi nổi. Đây là thời điểm khách hàng đổ bộ vào quán.
Khu vực quảng trường Mỹ Đình cạnh đó cũng bước vào giờ làm ăn. Ngoài
một số lớn là nam sinh viên thì dân công sở cũng chiếm lượng không nhỏ.
Họ thường chọn một chiếc bàn, hay chiếu gọi vài cốc nước, đĩa hướng
dương, hoa quả rồi tán chuyện đến tối mịt mới ra về.
Tại một chiếc chiếu trên bãi cỏ ở quãng trường Mỹ
Đình, 5 người đàn ông ngoài 30 gọi một chai rượu, một con mực và cá bò
nướng hàn huyên. Một anh mở đầu bằng việc công ty vừa ký được một hợp
đồng cung cấp cửa kính với số lượng lớn, rằng anh sẽ được hưởng bao
nhiêu hoa hồng từ dự án này. Ngay sau, anh khác lại tiếp lời bằng một
nhóm thực tập sinh mới về công ty, trong đó anh nhận hướng dẫn một em
khá xinh...
Câu chuyện tưởng như không có hồi kết thì đột nhiên,
hai chiếc điện thoại cùng kêu. Giọng bốc đồng khi nãy tắt vụt, thay vào
đó là tiếng nhỏ nhẹ "anh làm nốt việc nên về muộn", "anh bị tắc đường,
gần về đến nhà rồi"... Nghe tiếng bà vợ, một anh giật nảy vì quên không
đón con... Cả đám nháo nhác rời khỏi quán.
Trên một số báo “Tuổi trẻ Chủ nhật”, tác giả Danh Gia đã đưa ra một vài nhận định nhỏ về đàn ông phương Tây, cũng là bức tranh đối lập với đàn ông Việt, như sau:
“Đàn ông các nước công nghiệp, tức các nước kinh tế
thị trường nhất, đến giờ tan sở mệt nhoài vì công việc chỉ biết cắm đầu
cắm cổ chạy thục mạng, ba chân bốn cẳng leo lên tàu điện, đổi dăm ba
tuyến đường mới về được đến nhà phụ vợ con dọn cơm, rửa chén rồi đi ngủ
sớm, đến cuối tuần cần tranh thủ sửa sang nhà cửa, chở vợ đi chợ. Xu hào
đủng đỉnh lắm thì tối thứ sáu đưa vợ, đưa con đi ăn tiệm hoặc đưa vợ
con đi nghỉ mát cuối tuần, chứ không ai rỗi hơi nát rượu tối này sang
tối khác với bạn bè.
Không tin, nếu có dịp đi Tây, chiều tối cứ xuống các trạm xe điện ngầm ở Paris chen chúc với bốn triệu người, ta sẽ thấy rõ thế nào là nếp sống kinh tế thị trường đích thực. Chớ tưởng dân đi chơi tối giữa Paris, Luân Đôn…là người bản xứ. Trừ một thiểu số nhung lụa hoặc của 'thế giới về đêm', người lao động lĩnh lương trong tháng, cho dù có là giám đốc, chẳng mấy khi đến quán xá vào những tối trong tuần.
Khi người ta phải đóng thuế thu nhập giá chót cũng
30%, khi người ta ở nhà thuê hay mua trả góp mỗi tháng cũng phải đóng từ
1/3 đến 1/5 lương cho tiền nhà, khi người ta sắm cái xe hơi, cái máy
giặt, cái máy sấy khô quần áo…sao cho cuộc sống gia đình tiện nghi hơn,
để rồi cuối tháng bị ngân hàng tự động trừ nợ, người ta mới không dám
vứt thì giờ và tiền bạc cho các độ nhậu triền miên vì sợ ngày mai dậy
không nổi, mất năng suất, mất óc sáng tạo dễ có ngày thất nghiệp".
|
* Tên nhân vật đã được thay đổi.
Thi Trân - Phan Dương
Nguồn: vnexpress
0 nhận xét:
Đăng nhận xét